Đôi lời cho 6 năm (muộn)

29/07/2017

Cái ngày này nó đã qua lâu lắm rồi, mà mình không viết được cái gì để cám ơn mọi người – những người đã đọc những gì mình viết.

Mình bắt đầu viết từ 6 năm trước, cũng khá lâu rồi. Ban đầu mình viết cho vui, mua vui cho bản thân và bạn bè, nhưng càng về sau càng không còn là viết cho vui nữa. Mình viết để trải lòng, viết để tự giải tỏa căng thẳng và buồn phiền. Có những ngày mình vừa viết vừa khóc, tay thì type không ngừng mà nước mắt rơi không kịp lau. Rồi có những thứ mình viết lúc cảm thấy vô cùng trống rỗng, sau đó đọc lại thì lăn ra khóc.

Năm nào cũng viết cái gì đó thật buồn thật buồn. Và những cái gì đó ngọt ngào, do mình thích dịu dàng và ấm áp nên viết ra. Mình rất hay bị lập tình huống, sự việc trong các bài viết, bởi vì mình mang trong người những thứ ấy. Những cái thứ khiến mình phải viết nó ra, chúng đeo bám mình riết từ năm này qua tháng nọ.

Mình vẫn nhắc về những cơn đau vai, đặc biệt là vai trái. Mình vẫn viết về nỗi cô đơn đến cùng cực dù bên cạnh là người thân yêu. Mình vẫn viết về những cái hôn lên vành tai, lên mũi, lên mắt. Mình vẫn viết về sự chiều chuộng, thiên vị. Mình vẫn thường nhắc đến những thói quen, tật xấu và sở thích bản thân, ví dụ như thở nặng như ngạt khi ngủ (dù bây giờ có vẻ không còn nữa), như việc chăm sóc chân mỗi khi buồn, hay cứ stress nặng là vẽ.

Mình vẫn từ tốn đi qua 6 năm, cần mẫn viết, cần mẫn ghi lại cảm xúc của bản thân. Lâu dần, mình nhận ra mình có rất nhiều rất nhiều những điều không bao giờ kể hết. Những cái ghen tức, cái dối lòng, cái độc ác. Những cái tôi cá nhân. Cũng tội nghiệp cho những cái tên mình dùng để viết, vì họ phải trải qua quá nhiều buồn bã, cảm xúc thì dồn nén không bật ra được thành tiếng, mà cái kết thì thường mở, hoặc buồn.

Mình đã viết rất nhiều, mình không nhớ hết. Buồn có, hường phấn có, mang tính học thuật và nghiên cứu cũng có. Và mình cũng đã xóa đi rất nhiều, vì mình nhận ra đôi lúc bản thân mình không tốt khi viết thành những câu chữ như vậy.

Nhưng mà, điều quan trọng là, ít nhất mình vừa viết vừa khóc, nhưng mình không hối hận vì vừa viết vừa khóc. Cũng không cần cảm thấy mất mặt với ai, vì mình không phải đang vừa nói vừa khóc.

Thân.

Rainy – chủ quán.

Advertisements

4 thoughts on “Đôi lời cho 6 năm (muộn)

  1. Tất nhiên chị. Em sẽ lên fic của chị rồi viết comment trên đó. Tại em cũng mới đi du học, nên em cũng bận. Em biết chị bận mà hihi, có gì đâu mà xin lỗi em. Em cũng mừng vì cũng có người như chị có những cảm giác giống em. Thật sự nhiều lúc cảm thấy rất buồn và cô đơn, em cứ nghĩ mình bị tự kỷ á, nhưng mà gặp được chị là thấy nhẹ nhõm, vì có người để em đồng cảm với đổng cảm em. Em cảm ơn chị. Em nghĩ chị bỏ wordpress này luôn rồi chứ, nhưng thấy chị rep em em vui lắm!

    1. lâu lâu chị vẫn vào ngía mấy cái rồi lại tắt thôi em, chị không muốn bỏ tại công mình xây dựng cũng lâu rồi. Đi du học ở bên đó chắc vẫn chưa thích nghi hết nhỉ? Cảm ơn em nha bé.

  2. Em không biết em viết comment này thì chị có đọc được không nhưng em vẫn muốn viết và mong chị đọc được nó. Thật ra em mới đọc fic của chị được mấy ngày nay thôi, em đọc B.A.P với Boyfriend với VIXX là chủ yếu (e fan mỗi ba nhóm hihi), mà 3 nhóm đó cũng khó tìm được người viết fic Việt nên gặp wordpress của chị em mừng lắm. Em buồn vì mình phát hiện ra chị trễ quá, nhưng em cũng vui vì đã đọc được những gì chị viết. K biết sao nhưng em hiểu được cái buồn của chị tại em cũng hay buồn những thứ linh tinh, cũng cô đơn, em không vừa viết vừa khóc nhưng đã khóc khi đọc fic chị. Em thích cách viết của chị với lại em bỏ đọc fic Việt một thời gian rồi (em hay đọc fic trên asianfanfic), nên đọc lại fic của chị có cảm giác như về nhà, được về lại với cái cách em từng viết fic Việt. (em bây giờ toàn viết tiếng Anh). Nói chung là em cảm ơn chị vì những câu chuyện của chị. Cảm ơn chị!

    1. Cảm ơn em. em comment cũng khá lâu rồi mà chị mới đọc được nên cũng không biết chị reply thế này em có đọc được không nữa. Dạo này chị khá bận nên bây giờ mới có thời gian để đọc cmt của em. Em tha lỗi cho chị nhé?

      Rất vui khi biết mình có một đọc giả như em. Ba nhóm này khó tìm fic em nhỉ, vì khó tìm quá nên chị phải tự viết, mục đích của để tự đọc thôi. Cảm ơn em vì đã đọc chúng, những fic chị viết. Cũng cảm ơn em vì đã dành thời gian viết cho chị cái cmt dài thiệt dài như này. Rất lâu rồi chị mới tìm được người đồng cảm với những gì chị viết. Cảm ơn em một lần nữa.

      À mà chị xin lỗi vì đã làm em khóc nhé. Nếu em rảnh, có thể cho chị biết nhiều hơn về những cảm nhận của em qua từng câu chuyện của chị được không? Chị sẽ rất vui nếu em đồng ý.

Trả xiền đê xD~

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.